|
ĐI MỸ LÀM QUÁI GÌ!
Nguyễn Đại Hoàng
chuyển ngữ

Tôi có thời gian
qua Mỹ khá lâu. Và nói thật đến giờ này tôi vẫn
còn thấy 'hối hận' vì sự lựa chọn đó! Truyền thông
phương Tây đã khiến chúng ta mê muội rằng Hoa Kỳ
là một xứ sở hiện đại.
Tôi đã từng ôm giấc mộng
được học tập ở đó, đã tìm mọi cách tới được cái
xứ sở siêu cường đó. Nhưng than ôi những gì tôi
chứng kiến là rất đáng thất vọng!
1. Công nghiệp:
Nước Mỹ thật ra chỉ là một làng quê khổng lồ
chậm phát triển. Hồi ở Trung học, chúng ta đã
được dạy rằng, công nghiệp càng phát triển bao
nhiêu thì môi trường càng bị xâm hại bấy nhiêu.
Chúng ta biết rằng một thành phố công nghiệp tất
phải có nhiều ống khói, nhiều nhà máy và khói
bụi khắp nơi. Đó là biểu tượng của sự công
nghiệp hóa. Thế mà ở tại xứ Cờ Hoa này, tịnh
không có một cái ống khói nào;
Họa hoằn
lắm mới thấy một vài cái nhỏ tí ti để trang trí
nhà cửa thôi. Và ở Mỹ bạn cũng chỉ thấy toàn
sông hồ trong sạch thôi. Chả tìm đâu ra những
nhà máy giấy, nhà máy luyện thép bên bờ sông.
Không khí trong lành thanh khiết này là dấu hiệu
của một xã hội sơ khai chứ gì nữa. Chả có dấu
vết gì của công nghiệp hóa cả!
2. Kinh tế:
Người Mỹ hầu như không biết làm kinh tế. Bạn
biết đấy, nước họ có cơ man nào là xa lộ tỏa đi
mọi hướng, vươn đến mọi làng mạc xa xôi, thế mà
tịnh không thấy một trạm thu phí nào. Thế là mất
toi cả núi vàng! Ước gì tôi có thể xây dựng vài
cái trạm thu phí nhỉ! Chắc chắn non tháng đã gom
đủ tiền mua được cả tòa lâu đài trông ra Đại Tây
Dương ấy chứ…
Hai bên
xa lộ còn những cụm hồ hoang sơ tĩnh lặng. Thế
mà chính quyền cứ để mặc cho lũ chim trời cá
nước thỏa sức vẫy vùng, không nghĩ đến việc xây
dựng vườn cảnh để thu lợi. Người Mỹ rõ ràng là
không có đầu óc kinh tế chút xíu nào!
3. Xây dựng:
Trình độ xây dựng của người Mỹ còn sơ khai lắm.
Ngoài một số ít tòa nhà chọc
trời tại các thành phố lớn, tôi dám chắc bạn rất
ít gặp những công trình bê tông ở nước Mỹ. Nhà
của người Mỹ thường làm bằng gỗ và vài thứ vật
liệu khác. Thử nghĩ mà xem, đến giờ này mà
gỗ vẫn còn được dùng để xây dựng nhà cửa, thì có
thể nói là trình độ kiến trúc của quốc gia này
còn thua xa trình độ của triều đại nhà Thanh của
ta ấy chứ!
4. Văn hóa:
Người Mỹ có cách suy nghĩ thật là lạc hậu và khờ
khạo. Hồi mới tới Mỹ, tôi thuê một xe chở hành
lý giá 3 đô-la, nhưng tôi lại không có tiền lẻ.
Một người
Mỹ liền trả dùm tôi 3 đô-la đó, và thấy tôi lỉnh
kỉnh đồ đạc nên còn giúp mang lên xe nữa. Người
Mỹ cũng luôn sẵn sàng mở cửa giúp tôi và hỏi tôi
có cần giúp đỡ gì không. Thế đấy! Ở Trung Hoa chúng
ta, mấy chuyện này chỉ có vào thời Lôi Phong tức
là vào những năm 1950, 1960 của thế kỷ trước
thôi - còn bây giờ lối cư xử đó quá ư lạc hậu. (
Lôi Phong là một thanh niên mà thời Mao thường
nhắc tới như một tấm gương về đạo đức). Hồi đó
người ta chuộng lối sống “đạo đức giả” nhưng bây
giờ chúng ta không như vậy nữa. Bây giờ người
Trung Hoa đại lục chúng ta nên sống thực dụng
trần trụi, đó mới là hiện đại chứ. Tư duy của
người Mỹ lạc hậu hơn chúng ta hàng mấy thập kỷ,
và không có dấu hiệu nào cho thấy họ có thể bắt
kịp chúng ta cả!
5. Ẩm thực:
Người Mỹ làm như không biết thưởng thức thịt thú
rừng. Một đêm nọ, tôi cùng các bạn cùng lớp
lái xe đi đến một thành phố khác, thình lình có
mấy con nai nhảy xổ ra. Anh bạn tôi lập tức
thắng lại và bẻ sang hướng khác để tránh. Ai
cũng biết tai nạn loại này có thể làm hỏng cả
chiếc xe. Thế mà chính quyền đành bó tay không
biết phải xử lý tụi thú hoang này như thế nào cơ
đấy. Người Mỹ làm như cũng không biết ăn thịt
thú rừng,
thậm chí không có nhà hàng nào bán thịt thú
rừng, họ chả thiết đến loại thịt thú rừng thơm
ngon bổ như hươu nai, và cũng chả thiết lấy sừng
bọn thú này để kiếm bộn tiền. Người Mỹ vẫn
sống cùng những con thú hoang dã đó, thậm chí
còn đưa ra những biện pháp để bảo vệ chúng. Quả
thật đó là một xã hội còn quá sơ khai!
6. Phong cách:
Người Mỹ làm như không biết tự trọng! Các giáo
sư Mỹ không quan tâm nhiều đến bề ngoài, họ
không hề có cái gọi là phong thái bác học. Giáo
sư D. chẳng hạn, là một giáo sư tâm lý học cực
kỳ nổi tiếng thế mà giờ nghỉ ông ấy cũng thường
ăn bánh bích quy với sinh viên trong văn phòng
của mình, và bàn tán xôm tụ với họ về bộ phim
21, hay về minh tinh Trung Quốc Chương Tử Di.
Ông cũng không có phong cách uy nghi của một nhà
bác học, và điều đó làm tôi thất vọng ghê gớm!
Các nghiên cứu sinh sau Tiến sĩ cũng không bao
giờ ghi hai chữ Ph.D. lên danh thiếp của mình.
Họ thậm chí cũng không biết cách thể hiện vị thế
của mình.
Thành ra những người học những ông thầy như vậy
nếu trở thành những quan chức thì làm sao biết
cách đi đứng nói năng cho đúng bộ lệ đây. Còn ở
Trung Quốc, giờ đây các công chức dường như rất
biết cách để thu hút sự kính trọng của dân
chúng, thậm chí đến cả vị giám đốc của một cơ
quan tầm tầm ở Trung Quốc có khi còn uy thế hơn
cả Tổng Thống Mỹ cơ đấy. Một công dân hạng
ba của Trung Quốc có khi còn xa một công dân
hạng nhất của Mỹ là vậy.
7. Học đường:
Học sinh tiểu học Mỹ chả có lý tưởng cao xa gì
sất. Chúng không hề có ý định đi học để trở
thành ông này bà nọ trong chính quyền.
Không hề
có học đường nào dành cho chủ tịch, bí thư, ủy
viên tương lai, như tôi đã từng thấy hồi còn nhỏ
ở quê nhà. Các em không có nhiều bài tập về nhà.
Bài tập về nhà kiểu như các học sinh như các học
sinh Trung Quốc là khá xa lạ ở Mỹ. Trường học
ở Mỹ chú trọng đến đạo đức, trước hết để giúp
cho các đứa trẻ trở nên những công dân có đủ tư
cách, sau đó mới tính đến chuyện lý tưởng lâu
dài. Trở thành công dân có đủ tư cách ư? Một
quan niệm nghe cổ hủ làm sao!
8. Y tế:
Người Mỹ làm lớn chuyện một cách kỳ cục khi có
bệnh. Đầu
tiên họ đi bác sĩ khám bệnh, rồi bác sĩ kê toa.
Rồi cầm toa đó đi mua thuốc, mua xong còn phải
nghe dược sĩ hướng dẫn sử dụng… Ôi chao mọi việc
chẳng thể nhanh gọn như ở Trung Quốc… Tôi chả
hiểu tại sao ở Mỹ lại phân biệt việc khám bệnh
với việc bán thuốc… mà lẽ ra nên tách rời
lợi nhuận với trách nhiệm. Rõ ràng là các bệnh
viện ở Hoa Kỳ không biết kiếm tiền. Sao lại phải
nói tên thuốc cho bệnh nhân biết chứ ? … Chỉ có
như vậy họ mới độc quyền bán thuốc với giá cao
gấp cả chục lần cơ mà. Có quá nhiều cơ hội làm
ăn béo bở thế mà họ không biết khai thác, rõ
ràng kinh tế thị trường tư bản chủ nghĩa ở Mỹ
chết rồi.
9. Báo chí:
Ý kiến của công chúng Mỹ thật chả ra làm sao.
Đôi khi tôi hoàn toàn mất kiên nhẫn với sự ‘ngu
dốt’ và ‘khờ khạo’ của người Mỹ. Chẳng hạn khi
họ biết Trung Quốc có đài truyền hình và báo chí,
họ đã hỏi tôi một câu ‘ngu dốt’ như thế này: “Hóa
ra Trung Quốc cũng có báo chí à?”.
Nghe mà bực… Chúng ta có những tờ báo tiếng
Trung được Bộ Truyền Thông cho phép ấn hành sau
khi đã kiểm duyệt một cách cẩn mật đấy chứ. Báo
của chúng ta toàn là những bài ca tụng lên mây
cả, có đâu như báo Mỹ, công chúng đóng góp phê
bình loạn cả lên, thậm chí còn dám “chưởi” cả
Tổng Thống nữa cơ đấy. Báo chí chúng ta đâu
có chuyện công khai mấy vụ bê bối của quan chức,
bởi nếu cứ tung hê lên thì sau này ai mà muốn
làm lãnh đạo nữa chứ!
10. Tâm linh:
Người Mỹ có đời sống tinh thần hết sức vô vị
nhạt nhẽo. Tôi chả hiểu tại sao trước mỗi bữa ăn
họ lại lẩm bẩm mấy câu cầu nguyện nghe hết sức
khờ khạo: “Cầu ơn trên phù hộ nước Mỹ!”. Thật là
buồn cười quá đi. Nếu ơn trên phù hộ nước Mỹ thì
làm sao lại để nước Mỹ lạc hậu, sơ khai, đơn
giản đến thế này? Cầu nguyện có ích lợi gì cơ
chứ? Thực tế nhất là bạn nên dành thời gian đó
để đi lễ thủ trưởng. Đó mới đúng là hiện đại chứ
lỵ!
11. Lối sống:
Người Mỹ chả có khái niệm về thời gian. Bất luận
chuyện lớn chuyện nhỏ, người Mỹ đều ngoan ngoản
đứng vào hàng chờ đợi… Còn người Trung Quốc
chúng ta – như bạn biết đấy - khôn hơn nhiều.
Bất kể
đám đông như thế nào, chúng ta vẫn có kỹ năng
chen lấn, điều này giúp tiết kiệm thời gian, và
tránh được sự mệt mỏi khi đứng chờ. Nếu ai đó
biết đi cổng sau thì kết quả tiết kiệm thời gian
còn tuyệt hơn nữa. Thế mà dân Mỹ lẩm cẩm lại
không biết đến những điều hay ho đó cơ chứ!
12. Mua bán:
Những cửa hàng ở Mỹ có một phong cách buôn bán
hết sức vô lý:
Bạn có
thể trả lại hàng vài tuần sau khi mua về mà thậm
chí cũng không cần nêu lý do. Ở ta thì làm
gì có chuyện cho đổi hàng mà không hò hét quát
tháo nhau ra trò đấy chứ!
13. An toàn:
Nước Mỹ
không an toàn. Tôi nói điều này bởi có tới 95%
nhà dân trên nước Mỹ không cần tới lưới chống
trộm, và điều kỳ lạ này nữa là: Chả biết mấy tên
trộm đi đâu hết rồi nhỉ?
14. Giao thông:
Người Mỹ sao mà nhút nhát và yếu đuối quá vậy
không biết.
Tôi nói
điều này cũng bởi có tới 95% tài xế trên nước Mỹ
không dám vượt đèn đỏ. Và mặc dù 99% dân Mỹ có
xe hơi, vậy mà cách lái xe của họ thật lạ: bao
nhiêu là xe cộ lưu thông nhưng không mấy khi
nghe tiếng còi xe, phố xá vì thế im lặng đến
nỗi cứ ngỡ không phải là phố xá nữa, làm sao mà
bì được những con phố ồn ào và náo nhiệt ở
Trung Quốc cơ chứ.
15. Tình cảm:
Người Mỹ rất là thiếu cảm xúc.
Có tới
95% nhân viên làm việc ở Mỹ không cần nghĩ tới
việc phải làm gì cho tiệc cưới hay sinh nhật của sếp, họ chẳng
bao giờ phải vắt óc tìm ra lý do để chăm sóc sếp
của mình. Ở Trung Quốc liệu có ai điên đến
mức bỏ qua cơ hội chăm sóc sếp của mình không?
Nói cách khác, có ai dám làm điều đó không? Hãy
xem, người Trung Quốc chúng ta có biết bao nhiêu
là tình thương mến thương với lãnh đạo!
16. Nhạy bén:
Người Mỹ
không nhạy bén chút nào. 99% người Mỹ đi học, đi
làm, thăng quan tiến chức, mà không hề biết sự
cần thiết của “phong bì” để có thể mở ra một
cánh cửa...sau.
Nguyễn Đại Hoàng
chuyển ngữ (tháng 3 năm
2013)

Cựu Tổng Thống Ấn Độ A. P. J. Abdul Kalam xếp
hàng như bao thường dân

BẢN HOA VĂN

* Chân thành
cảm ơn bạn đọc Lê Bảo Minh đã giới thiệu bài
viết trên đến trang nhà Phật Giáo Đại Chúng! Bài
viết này xuất hiện lần đầu tiên trên mạng xã hội
“Sina Weibo” và đã nhận được hàng chục ngàn chia
sẻ và cùng những bình luận. Nội dung tưởng như tác
giả đang châm chích, mỉa mai nước Mỹ, nhưng phía
sau những dòng chữ ấy lại hướng bạn đọc về những
sự thật chua cay về đất nước Trung Quốc. Mời qúy
vị cùng đọc, suy gẫm và chia sẻ - biết đâu những
điều ấy cũng ‘rất gần gũi’ với chúng ta!


|