|
NGƯỜI
GIỮ HỒN LAM TẠI CỐ ĐÔ HUẾ
Kinh Tâm

Sau chuyến đi Đại Hội Gia Đình Phật Tử
Trên Thế Giới Kỳ 3 (GĐPT/TG 3) tại Thái Lan, Ban
biên tập chúng tôi, mới có thời gian và tiếp cận
với một người Huynh trưởng (Anh) tại Cố đô Huế,
người Anh ấy chính là người đang giữ lấy neo
thuyền Áo Lam Thừa Thiên, sau hậu sự của Anh
Nguyễn Sĩ Thiều. Được biết Anh sinh ra va lớn
lên ở xứ Vinh Hiền, thuộc cửa biển thứ hai của
Huế, nơi mà mảnh đất tâm linh đầu tiên của Thuận
Hóa - Phú Xuân, nuôi lớn không biết bao nhiêu
tâm bồ đề chánh tín Tam bảo. Từ những thế hệ
Tăng già Trung Hoa, Hội An, Quảng Nam cập thuyền
mạng mạch đạo pháp, dựng xây thảo am Thúy Vân,
nay là Quốc Tự vào thời Chúa Nguyễn.
Người Huynh trưởng ấy, chắc nói ra đây, hẳn
ai cũng thầm lặng tri ân và cảm thấy ấm lòng khi
bên cạnh đời, cạnh đạo, cạnh nhà Lam thân yêu
vẫn còn sự hiện hữu của Anh, với công lao đóng
góp ổn định nhân cách đàn em và phụng sự lý
tưởng Gia Đình Phật Tử tiếp tục xứ nguyện dòng
sử Lam của các bậc danh nhân tiền bối đi trước
và lớp Đàn anh cận đại tại đất Huế. Anh Tâm
Hương - Nguyễn Xuân Tín là ngọn lửa Bi Trí Dũng
được kế thừa trong tinh thần “Làm người Huynh
Trưởng” Trước hết phải biết hy hiến đời riêng để
dốc lòng trung kiên vì lý tưởng và còn phải đặt
nhân cách của tổ chức lên trên bản tính cá biệt
bản thân. Vì Huế là nơi phát sinh ra nguồn cội
ấy.
Ngày hôm nay, với thế kỷ chúng ta là hàng Phật
tử trên toàn cầu, đâu có ai ngờ tới hai chữ “Xẻ
Đất Từ Đàm”. Chúng tôi nhận thấy Phật giáo các
nước khác họ bồi đắp hơn là họ đem đất tâm linh
của xứ sở của họ để Xẻ. Nhưng lần này về Cố Đô
trải qua dấu ấn dòng lịch sử hơn 1000 năm văn
hóa, mỹ thuật của loài người. Đi qua đầu múi
đường giao lộ Liễu Quán – Điện Biên Phủ, chúng
tôi không khỏi hết nỗi bàng hoàng, đau nhói con
tim khi một lần nữa Từ Đàm đã lâm trọng bệnh.
Khi những Sắc tứ trùng kiến bị bỏ quên, mộc ấn
các triều đại chỉ làm đồ kiểng trưng bày, Dấu
chân của vị Cao tăng thạch trụ đang dần thất lạc
trong văn thư, trong những ban giao đổi lấy hóa
đơn v.v… chỉ còn Công văn thu hồi đất, chỉ thị
A- B là được thừa hành vĩnh viễn cho thế giới
loài người.
Chúng tôi xót xa hơn thế
nữa, bởi tại vì tư tưởng loài người hiện nay
đang rất ư là công nghiệp, như ăn vội, làm vội,
suy nghĩ nông cạn và không còn thái độ lấy dân
làm gốc và cái gốc phát sinh ra các di sản văn
hóa trong xã hội. Tuy nhiên, họ được cái lý duy
nhất của loài người đang có nhiệm vụ bảo tồn di
tích, dựa hơi của một vài hiệp hội từ thế giới
bên ngoài ban thưởng, phát danh dự, công nhận
tiền nhân là có vai trò lịch sử. Chẳng hạn loài
người cầu viện Đàn Nam Giao trở thành văn hóa
phi vật thể hay kiệt tác của nhân loại, trong
khi đó cái xác sừng sững thì đó nhưng bản thân
phần hồn của nó tự dẹp mất từ lâu, rồi loài
người lại tiếp tục mở đường thẳng băng cho những
dàn xe trơn lán đi ngang và hai năm một lần đàn
voi Viên Chăn đình đám rước ông vua tuồng
dạo quanh Nam giao hoài cổ, thế là loài người tự
cho là họ là những người đang gìn giữ truyền
thống Dân tộc, nét văn hóa xưa của cung đình Phú
Xuân. Thế rồi ngày nay, chúng ta lại bằng lòng,
đồng nghĩa với sự chấp thuận “Làm mới con đường”
để bi tình Xẻ đất, phá vỡ nguồn linh khí Huế.
Có thể tiếp theo dấu hiệu chẳng lành, con đường
một cột- một cờ Nam giao là Trường bia Tiến sĩ
Huế đến vườn Phú Mộng - Kim Long trước sau sẽ bị
Xẻ khoản đất nhô ra của Linh Mụ Quốc Tự để cái
gọi là tôn vinh các giá trị văn hóa “phi vật thể”
phi phi gì đó….lên ngôi, làm mưa làm gió, lấy cớ
nối dài con đường v.v... Từ đó loài người cứ tự
nhận, tự phong mình là con cháu có công trạng
với các giá trị mang tính thiêng liêng, tầm cỡ
đó và một ngày không ai ngờ hết biến cố Xẻ đất
lại đang từng ngày xảy ra trong dòng máu Ấn Tôn
Tự qua bài vấn kệ của Tổ (*):
“Thạch duẩn trừu điều trường nhất trượng,
Quy mao phất tử trọng tam cân”.
Nghĩa là:
“Măng đá nhảy ra dài một trượng
Lông rùa phe phẩy nặng ba cân”.
Anh Tâm Hương Nguyễn Xuân Tín, người Phú Lộc là
đệ tử của Cố Hòa thượng Thích Đôn Hậu, nay là
đương nhiệm Trưởng ban Hướng dẫn GĐPT Thừa Thiên,
người có thể nói đang chịu mọi cuộc thịnh suy
của tổ chức Gia Đình Phật Tử 70 năm tại Huế,
Đoàn Thanh Niên Phật Tử Đức Dục, Gia Đình Phật
Hóa Phổ tiền thân của Gia Đình Phật Tử được tập
hội vào ngày Phật thành đạo vào năm 1949 tại
giảng đường Chùa Từ Đàm do Bác sĩ Trưởng giả Tâm
Minh Lê Đình Thám sáng lập, trong đó có Anh Võ
Đình Cường, Đinh Văn Nam (tức Cố Hòa Thượng
Thích Minh Châu) làm thành viên đồng khai sáng.
Vậy đã đến lúc chúng ta điểm lại những thời khắc
chuyển giao và tiếp nối sự khai sáng ấy tại Cố
Đô Huế, một thời vàng son của Hội An Nam Phật
Học, Giáo PhẩmTăng Già Thuận Hóa. Lại một lần
nữa sau gần 40 năm GĐPT cũng được toàn thể đại
biểu Đại Hội GĐPT Thừa Thiên tiến cử một Trưởng
ban hướng dẫn, thay mặt cho sự kế thừa sự nghiệp
giáo dục Thanh thiếu đồng niên tại Huế. Một bản
hùng ca cho trang sử Lam Cố Đô, đại diện cho
nguồn sống đã tồn tại sinh trưởng 70 năm qua,
lan rộng khắp thế giới.
Tâm Hương, người Anh hướng tâm đến phương trời
cao rộng mà đi mà hành mà cống hiến bằng cả đạo
tâm, đạo tình, đạo lam của mình. Anh còn được
Đại Hội Huynh Trưởng GĐPT toàn quốc bổ nhiệm làm
chánh đại diện Miền Vạn Hạnh. Trong nhà Lam, Anh
là một người Anh có Hoa sen trắng “Lý tưởng
chúng con mãi tôn thờ”, ở đời Anh là một người
Bác “Vì quê hương tình làng nghĩa xóm”. Chúng
tôi đã từng gặp anh trong chiếc áo đoàn, đồng
phục tình lam và tay bắt ấn chào tinh tấn. Tận
vùng biển xa xôi, vượt hàng trăm cây số, cản trở
của địa phương thế mà Anh đã đến tấn Đất Thái để
tham dự Đại hội GĐPT/Thế giới lần thứ ba với
phương hướng ‘Hòa hợp- Thanh Tịnh- Thương Yêu’.
Đó chính là nền tảng cho sự hưng thịnh của một
tổ chức dân lập toàn cầu hóa và ngọn đuốc soi
đường khi đang trên đường phân hóa, trở ngại,
thị phi, rạn nứt. Anh cũng là một con người sống
thiên về tâm đức và lòng từ bi lớn và có tâm cầu
học, khi các bài giảng của Hòa thượng Thích Thái
Hòa thuyết ở đâu, địa phương nào, đơn vị nào,
trại huấn luyện nào, Anh đều tìm đến tham vấn
nghe pháp và thường tận tình nâng đỡ cho đàn em
hậu thế.
Anh trao gậy trúc trăm năm
Đeo lên trai áo sử lam nghĩa tình
Về đây với một gia đình
Cùng chung chí hướng bền lòng dìu nhau
Những ngày mùa đông rét buốt hay mùa hạ nắng
chang, Anh là người băng qua hơn 50 km để lên
cho kịp buổi họp thường vụ Ban hướng dẫn (BDH)
và học Phật, đây là thời gian gần 20 năm, Anh
vẫn là con người nằm trong lòng của những người
anh lớn của mình. Mặc dù mái tóc Anh giờ đã có
tuổi, đường xa muôn dặm nhưng thấy trong Anh lúc
nào cũng gần gũi, có mặt với các Ban viên của
mình. Hàng tuần chủ nhật có sinh hoạt đạo tràng,
khóa học, họp BHD Anh là người luôn thức sớm, để
sửa soạn rời huyện để lên phố, điều khiển những
chương trình trại, buổi họp, những ngày hiệp kỵ,
chu niên v.v…
Có lần tại nước Thái, Anh chợt kể với chúng tôi
rằng, “tôi thương em tôi lắm, tôi nhớ đến thằng
em, tôi suy nghĩ về nó thật nhiều…” mỗi khi qua
vùng đất An bằng, miền cát trắng Thùy dương
nhưng rất tiếc trời đã hửng sáng, Lý đạo lại
không cho thờ hai vua chung một nhà. Dù thế Anh
đã gạt bỏ tình riêng, lý riêng, sự riêng để tiến
thẳng vào huyết quản của Đạo thiêng, vững chãi
trong mọi tình thế tiến thoái lưỡng nan, đan xen
biến động “Xẻ Đất Lam” mà bất kỳ xã hội nào, lý
thuyết trong mọi thời đại điều bị sự đố kỵ, hoài
nghi hay bất chấp luân thường đạo lý và phục
tùng mệnh lệnh mà quên đi bổn phận của một “Đạo
làm Huynh trưởng” xưa nay.
Đời Anh vì áo lam hiền
Dạy em quy củ năm điều luật răn
Đời Anh vì chữ tiền đồ
Quên thân tứ đại Biển hồ Tình lam…
Chúng tôi thật đáng tự hào,
khi đất Huế vẫn còn những con người dám quên
mình vì tổ chức dạy trẻ như Anh và đáng trân quý
hơn hết, Anh là một người con của cửa biển Tư
Hiền đang nỗ lực xiểng dương chân lý làm người
theo tinh thần Chánh pháp cùng hòa mình vào đại
dương Áo lam trên thế giới, góp phần vào nền
giáo dục nhân bản của nhân loại “Đào tạo Thanh-
Thiếu- Đồng niên thành Phật tử chân chánh”. Dù
cho thế kỷ hôm mai có mục nát dưới bạo quyền, dù
cho hôm nay chỉ còn một gia đình xiết tay dây
thân ái thì tim sen Hoa sen trắng vẫn tỏa ngát
Tâm hương, theo dòng lịch sử văn vật
tình người trên đất Huế.
Kinh Tâm
(*)Báo
Giác Ngộ: Tổ sư Liễu
Quán: Hành tung & Thi kệ Thị tịch


|