5 Điều Bạn Sẽ Hối Tiếc Khi Lìa Trần

MINT (Dịch từ Guardian)

 

Bronnie Ware là một y tá người Australia, cô dành nhiều năm với nhiệm vụ chăm sóc bệnh nhân trong 12 tuần cuối trước khi rời xa cuộc sống. Cô ghi lại những lời trăn trối của họ trước khi mất, sau đó tập trung nhiều ý kiến và cho ra đời một cuốn sách mang tên "The top five regrets of dying".

Ware chỉ rõ những góc nhìn khác nhau của mọi người trong ngày cuối của cuộc sống, và bài học có được sau đó. Cô chia sẻ: "Khi tôi đặt câu hỏi về điều hối tiếc hay bất cứ thứ gì họ muốn làm khác đi, hầu hết các câu trả lời thường lặp lại rất giống nhau". Dưới đây là 5 điều hối tiếc phổ biến nhất của những người sắp rời xa thế giới:

1. Giá tôi có đủ can đảm để sống đúng với bản thân mình, chứ không phải là cuộc sống mà những người khác mong đợi ở tôi. Đây là niềm hối tiếc phổ biến nhất. Khi con người ta nhận ra rằng cuộc đời của họ đang gần đến điểm kết thúc, ngoảnh nhìn lại, thật dễ dàng để nhận ra có bao nhiêu giấc mơ đã trôi đi mà chưa thành hiện thực. Hầu hết mọi người đã không tôn trọng thậm chí chỉ một nửa giấc mơ của mình và giờ đây họ phải ra đi trong suy nghĩ rằng điều này hoàn toàn do những gì họ đã lựa chọn, hoặc không lựa chọn. Sức khỏe mang lại một sự tự do mà rất ít người nhận ra, cho đến khi họ không còn có nó được nữa.

2. Giá mà tôi đã không làm việc cật lực. Điều hối tiếc này đến từ tất cả các bệnh nhân nam mà tôi chăm sóc. Họ đã bỏ lỡ tuổi trẻ của con cái họ cũng như sự đồng hành của người bạn đời. Phụ nữ cũng có nhắc đến điều hối tiếc này, nhưng vì hầu hết họ đến từ thế hệ cũ, họ đã không cần phải là trụ cột gia đình. Tất cả những người đàn ông mà tôi đã chăm sóc đều hối hận một cách sâu sắc rằng họ đã "chi tiêu" quá nhiều cuộc sống của họ để chạy đua với công việc.

3. Giá mà tôi có đủ can đảm để bộc lộ cảm xúc của mình. Nhiều người phải ức chế cảm xúc của mình để giữ hòa khí với những người xung quanh. Kết quả là, họ phải tự nén mình xuống sống một cuộc sống tầm thường và không bao giờ trở thành người mà họ đã thực sự có khả năng trở thành. Nhiều căn bệnh phát triển liên quan đến sự cay đắng và oán giận mà họ đã phải ôm trong người.

4. Giá mà tôi giữ liên lạc với bạn bè của tôi. Thường thì họ sẽ không thực sự nhận ra những lợi ích đầy đủ của những người bạn cũ cho đến những tuần cuối cùng của cuộc đời, và không phải lúc nào cũng có thể tìm lại được bạn bè. Nhiều người đã bị kẹt trong cuộc sống riêng của họ đến nỗi đã để những tình bạn vàng trôi đi theo năm tháng. Đến cuối đời họ cảm thấy rất ân hận bởi đã không dành đủ thời gian và nỗ lực để chăm chút cho tình bạn của mình. Tất cả họ đều nhớ đến những người bạn của mình khi họ đang hấp hối.

5. Giá mà tôi để cho bản thân mình được hạnh phúc hơn. Đây là một niềm hối hận phổ biến đến mức ngạc nhiên. Nhiều người cho đến phút cuối cùng mới nhận ra hạnh phúc chính là một sự lựa chọn cho cuộc sống. Họ bị kẹt trong những mô hình và thói quen cũ. Cái gọi là "sự dễ chịu" của sự quen thuộc đã lấn át đời sống tinh thần cũng như thể chất của họ. Sự "sợ phải thay đổi" khiến họ phải giả vờ với mọi người xung quanh và với chính bản thân rằng họ đang rất mãn nguyện, nhưng thực ra, ở sâu bên trong, họ thèm được cười hết mình và có được lại sự khờ dại.

MINT (Dịch từ Guardian)

 

 

* Chân thành cảm ơn bạn đọc Nguyễn Thị Thủy Tiên

đã gởi bài viết trên đến trang nhà PGĐC!

 
 
simple stats
lượt đọc kể từ Mùa Phật Đản 2552 - 2008