Nếu Như Có Một Ngày - Nguyễn Duy Nhiên * Phật Giáo Đại Chúng góp phần giới thiệu đạo Phật đến với đại chúng!

 

…Nếu Như Có Một Ngày

Nguyễn Duy Nhiên

 

Nếu như một ngày bạn cảm thấy mình muốn khóc...

Hãy gọi cho tôi

Tôi không hứa

Sẽ làm cho bạn cười vang

Nhưng tôi có thể khóc cùng với bạn…

 

Nếu như một ngày bạn muốn bỏ chạy đi thật xa

Đừng ngại gọi cho tôi

Tôi không hứa rằng sẽ khuyên bạn đừng bỏ đi

Nhưng tôi có thể đi cùng với bạn…

 

Nếu như một ngày bạn không còn muốn lắng nghe ai nữa hết

Hãy gọi cho tôi, và

Tôi hứa sẽ hoàn toàn lặng thinh

Nếu như lúc nào bạn cần

Hãy gọi

Và tôi sẽ đến cạnh bên…

 

Nhưng...

Nếu như một ngày bạn gọi

Mà không ai trả lời...

Hãy đến gặp tôi nhanh

Vì có lẽ, tôi đang rất cần có bạn…

 

If one day you feel like crying...

call me

I don't promise that

I will make you laugh

But I can cry with you…


If one day you want to run away

Don't be afraid to call me.

I don't promise to ask you to stop,

But I can run with you.


If one day you don't want to listen to anyone

call me and

I promise to be very quiet…

If you ever need me

Call
And I will be by your side…


But...
If one day you call

and there is no answer...

come fast to see me…

Perhaps I need you.

 

Robert J. Lavery

--- oOo ---

 

An ổn với thực tại

Bài thơ ấy có tựa là “If one day you call” của ông Robert J. Lavery, viết chia sẻ lại kinh nghiệm của mình khi đối diện với những mất mát rất lớn trong đời.  Ông mất người con trai, cùng với sự ra đi của người bạn đời ba mươi hai năm vì chứng bệnh ung thư. Giữa những khổ đau to tát ấy, ông Lavery đã tìm thấy được sức mạnh của tình người, giúp ông vượt qua được những khó khăn.

Trong cuộc sống, có lẽ một điều mà chúng ta có thể giúp làm vơi bớt khổ đau cho nhau là một thái độ chấp nhận, không phê phán, không cần lời giải thích hay lý luận nào.  Đôi khi đối diện trước những khó khăn, chúng ta không cần phải cố gắng làm gì thêm hay tìm một giải pháp nào để sửa đổi tình trạng. Vì có những lúc, không có một lời nói hay hành động nào là đầy đủ…

        Sự có mặt của ta không phải để giúp làm thay đổi một điều gì.  Nhưng ta có thể giúp nhau cảm thấy an ổn hơn để trở về có mặt với thực tại, bằng sự có mặt không phê phán của mình. Sự cảm thông của ta có thể tạo được một không gian an toàn và tin cậy, giúp nhau buông bỏ khổ đau bằng một thái độ chấp nhận những gì đang xảy ra, mà không sợ hãi.

        Tôi nghĩ, có mặt trọn vẹn với thực tại là một phương thức hay nhất để chuyển hóa được những khó khăn của mình.

 

Một sự thật nhiệm mầu

Bạn biết không, trước những bất hạnh và các sự việc thương tâm xảy ra trong cuộc sống hằng ngày, đôi khi ta cảm thấy bất lực với một tình thương quá nhỏ bé của mình. Nhưng có những lúc ta cũng không cần phải vội làm gì, ta không cần tìm sự bình yên hay ngay cả một nụ cười, mà hãy cảm nhận thực tại cho thật sâu sắc. Vì chính khổ đau ấy có thể giúp ta thấy rõ và sâu sắc hơn được một sự thật rất nhiệm mầu.

        Những trải nghiệm khó khăn có thể giúp cho cái tôi nhỏ hẹp của mình dễ vỡ ra hơn, cái nhìn được trong sáng hơn, tình thương được rộng lớn thêm hơn. Nếu như ta có thể thật sự cảm nhận và thấy rõ được rằng, trong cuộc sống này không có một khổ đau nào là chỉ của riêng ai...

        Nhớ lại một bài viết ngày xưa, cũng để nhắc nhở nhau rằng chúng ta ai cũng có khả năng nuôi dưỡng hạnh phúc và san sớt khổ đau được cho nhau.

…Khách khứ tăng vô ngữ

Tùng hoa mãn địa hương.”

(Khách về, tăng chẳng nói

Hoa thông rụng ngát vườn.)

 

Nguyễn Duy Nhiên

 

 

 

simple stats
lượt đọc kể từ Mùa Phật Đản 2552 - 2008